Xuyên nát luân hồi
phơn phớt triền mộng em về
mùa xuân hoa vàng vừa hé
bát ngát giấc cầm choáng ngợp
hương màu rất tím nơi đây
tóc sa mù nghe rối trong đêm
phủ bờ môi long lanh ngậm nước
cứ cho vào cuộc chơi trong suốt
nhũ nồng nàn bên tháp chiều xuân
nằm lả đôi trái sầu nhả sữa
ngọc tròn lăn trong trí mê cuồng
hình hài này gửi về bên ấy
cho quên đi một kiếp phong trần
quên hạt móc đọng giọt trên da
quên môi thơm lướt nhẹ trên tòa
thiên nhiên vẽ một vùng ân sủng
triết thơ về tưới mát cúc hoa
là thoa tưởng tràn lên khóe mắt
lời tự tình hạt bụi vây quanh
phiến mộ trắng chôn vùi thân xác
còn lại lời theo gió bay nhanh
hanh tán tụ hân về trong giấc
khuya ngất tình xương tủy rã rời
cứ đợi tái sinh về trong kiếp
dao du trang xuyên nát luân hồi
không luân ta ra khỏi thời
cùng em dạo mãi vườn không
vô thường tan theo mây khói
trên em nở một đóa hồng
(SG 12/1/2018)