Lớp hưng rồi lại phế
vũng đó sâu không em
mà càn không xuyên thấu
bao năm rồi như vậy
cũng run run đi tìm
tìm vật reo tiếng thở
nhấp nhỏm xuất hơi men
một giếng hồng cứ rịn
một trời đêm say mèm
lớp hưng rồi lại phế
phương y rồi kinh qua
màu cứ ủ như thế
trăng cũng về bên kia
ngoại nội tình cứ thả
thính hoa nát nhũ miền
hít hơi bỗng rung động
vũng trứng bơi liên miên
cuốn khô chìm cố lũy
trốn vào vùng cải thưa
môi cứ mau tìm hái
những hạt vàng bay bay
kế thế giao châu ngộ
về bến phùng huy hoàng
một lần qua tịnh quán
một lần nát dung nhan
xứ ấy là miền đợi
bên kia là ao tù
chiếc lá vàng vội vã
rơi xuống vùng xuân thu
ngã phi dao em chờ
vũng dục kéo theo chân
nắm tay đi vào chỗ
tình rơi huệ cũng rơi
mềm lưng môi nở đỏ
hạt ngọc quá cuồng si
vầng trăng lên tí nữa
soi thấu phù du đời
(SG 21/2/2022)