Thời vong thân
lầm lỡ xuyên
qua da xuyên qua thời
xuyên qua nguồn
xuyên qua tưởng
chỉ là màu giả vô
chạy rông trong máu
rót trong nhầy
vật lộn nơi tế bào đang chết
từng chốc vỡ ra từng thớ thịt
xoay vần trong thèm
một chút chua
tưởng là trái
một chút ngọt
tưởng là sữa
em chảy lơ mơ trong thân
mê muội
chỉ là vùi sâu trong vũng đen
bao khát khao
nơi vùng nát em rất cũ
đồi hương bầm dập
cho trần gian trở màu
héo môi ấy
rơi vào đâu không biết
hai mùa âm lộn khép
thành một mùa dương
gió từ trung bắc hình như
vẫn thổi về cung nô phía đây
vỡ ra từng mảnh rất nhanh
đem lửa cuồng rót trên sọ
lũ trẻ con ngậm mút
trần trụi đi vào cuộc
lữ hai mươi của kỷ nguyên
này chấm dứt một lời nguyền
và một lời ước
vong thân
(SG 22/12/2017)
Thứ Sáu, 22/12/2017