Reo trắng cả thời không
lướt trên em bốn mươi hai năm
gió đã thổi qua mùa héo úa
chống gậy bước lê về phía hoàng hôn
ngọc ngà bay lên thiên đỉnh
một thời tìm ảo ảnh trăng non
và da nhuộm hồng dưới dòng ngân nhũ
cũng còn đó nhan sắc hát bài tiễn biệt
con đường rất dài xuyên qua thế kỷ
anh xuyên qua em hồng nhan tan vỡ
từng sợi tơ rơi dưới ánh trăng rơi
tàn nước tàn non tàn người tình cũ
lầm lũi trong cõi đen ta cứ đi
và em cứ xa mãi trên vùng không
chẳng còn xác thân và tiếng gió
qua đồi sương hôn vỡ diên vỹ nhan
bây giờ nơi đây ta chẳng còn
em vẫn đó sao vô cùng lạ quá
hát đi em jang tố như sao băng
xác thịt rã rời trong mộng mị
bềnh bồng ai đem hương cổ về
nhớ phi mai kỳ nữ bạch lang hồ
điện chớp đưa ta về thi nại
tiếng nất hãi hùng trong biển muối
trôi đi trôi đi trở về cõi dại
chỉ có đá và nước mắt chảy dài
trên khuôn mặt vỡ ra từng mảnh
từng sợi nước kết thành con bướm trắng
theo trang về cà mau chờ đêm reo
sao reo nhạc reo tim reo
heo may reo trắng cả thời không !