sao không nghĩ là nắng
một ngàn sợi tóc bay tung
che mù mặt trời
ta nắm một vạt nắng
thổi bay một thái san
tàn phá làn nga my
cứ âm thầm cắt ngang
tận diệt một dòng sông
nung đỏ cả biển đông
bước lầm vào mê lữ
đọc bài thơ lạc vọng vỡ rung
đạo âm vô cảm
đêm đổ bộ xuống sao hỏa
vạn nữ nhân hành tinh
truồng trơ như đá tảng
nhìn nhau sục sôi trong lửa
lên đồng ngậm múa mặt trăng
lăn lộn vài tỷ năm
ánh sáng
vỡ òa nguyên tố
carbon
quay luân xa qua nhiều khung tuổi
thiên hà
ha ha
tiếng cười cường bạo một lần
xưng tụng trên đỉnh non cao
nay trở lại
lao mình xuống vực đỏ
sao không nghĩ là nắng
đang lên cơn sốt trắng
những vệt gió chiếu vào môi
chiếu vào tư duy vô chủ
chiếu vào cõi mù mờ vô nghĩa
mưa sao băng rải xuống địa cầu
kìa tiếng rên trong veo
bãi vân thinh âm sắc nở
hiển bồ đề như thị
chảy thành tơ
Chủ Nhật, 11/10/2015