Một lời nguyền
những con trùng bò vào tư
chính đang nổi
một vùng sản hải xanh
bỗng nhuộm màu
phải là đỏ không
vì em là sợi tầm gửi
quấn vào một thân cây
mục
một ngàn năm vẫn thế
cái bãi thật là ngọt
vì nước từ em vẫn cứ
nhỏ giọt
từng ngày qua khe
bóng lộn
của con rồng đen
như muốn bay lên
hóa thành rắn
nuốt chửng một nền
văn hiến
cũng bầm dập phôi pha
là bầy đàn ngủ
triền miên trên nhánh tư tưởng
lạc loài
xa quá một miền nào
có muộn không
hay vẫn nấn ná
chờ đến mùa hai mươi
bản dư đồ
đang rách từng khi
một vào năm
cho anh vui
cùng nhau ân ái sum vầy
vì ta là cố tri
cứ quên đi
anh sẽ cởi trần em ra
và tư chính là
sa mộ một lời nguyền …
(SG 25/7/2019)
Thứ Sáu, 27/09/2019