Ký ức trắng
thơm quá lời
từ nơi ấy ra đi
rồi lại về nơi ấy
em quen như môi
ta uống một thời
thu mong manh
nồng nồng hương thủy
vọng giang đầu
trên bờ cỏ
rất non
em như nguồn
rả rich giọt vô tình
thấm ướt môi
ta hoảng hốt
trôi giữa vùng không sắc
chỉ có nước và muối
rồi vụt bay lên
giữa ban trưa
nắng và gió
màu rất huyền
nhìn em xanh như lá
nằm ngủ quên trên cõi
ngọ thiên xác xơ
nát hơi thở
rã diêm nhan
hồn phiêu lãng
bên ráng chiều
cố quận
một ngàn năm sau
ta về vẽ lại
dung nhan em
trên ký ức trắng
trong tận cùng thời gian
thanh tịnh !
Chủ Nhật, 30/04/2017