Mảnh xuân rơi
mảnh xuân rơi
trên thềm nhà mưa
đen cả buổi chiều
sài gòn em đã ra đi và
lời tình buồn như khói
thời gian chẻ kỷ niệm
thành sợi nhỏ phun vào
mảng tường ký ức loang lổ
những lời những chữ bạc màu
nhan sắc co lại thành cây
rạp mình dưới nắng hư vô
hoàng hôn ngậm máu
phủ tràn mảnh đất gầy
run rẩy những hạt mầm
héo úa từ mật lệnh
trên cao hiện thực bủa vây
mặt nạ đen dần rơi
trong gian lao biển động
đất phơi lời tình phản
u hoài cố quận long đong
từ hồng qua xanh qua sương khói
mắt biếc em nhìn xuyên qua cõi
xuân về tàn tạ heo may
suối đã cạn sơn hà đâu hỡi ?
Thứ Bảy, 11/02/2017