ai ngồi đếm vô vi
xe em vân cánh ngủ
ấp dưới vịnh sa mù
nước môi như sữa tối
uống say chiều tàn thu
cẩu hoàng nhe răng khóc
cắn vào đất vào cây
thái sơn chảy ra nước
nhũ hồng bay lên mây
xem vầng trăng mới nở
trong rốn thiên hà say
thời gian cắn môi chết
động đậy sợi tơ trời
sợi tơ nhả không gian
vây chiếc lồng vô ngạn
có đi rồi không đến
ai ngồi đếm vô vi
vô vi chạy vào em
bụi xác thân hư huyền
tiền thân như hơi thở
hiện thân như tơ mềm
ngất khoái ươm thành thơ
hồng mi thơm bất ngờ
ái nhục là ánh sáng
ân tâm là thiền như
qua rồi vẫn không biết
chờ mong quá hư hao
đêm về quên ánh nguyệt
tìm em trên lối nào ?
Thứ Bảy, 17/10/2015