Thư gửi người tình cũ

buôn mây, ngày 13 tháng 13 năm 9911
anh hoàng,
thời gian đã dập vùi em và những kỷ niệm đã ngủ yên trong sa mộ hoang tàn, em có nên viết những dòng này không khi tinh cầu này đã trải qua những biến động kinh hồn và thời gian đã trôi qua 7940 năm, anh nhỉ ?
nhưng làm thế nào được khi một chiều mờ sương em bỗng nhìn thấy anh qua những bài thơ trừu tượng bay trên lửa thánh, muối mộ hoang bùng nở những đóa hồng và thi nhân ngồi bất động trên bờ biển, nhớ đến người tình áo trắng năm xưa, hồi ức em trôi nhanh về những kỷ niệm ngày nào, không giữ được lòng, thế là em phải viết, viết một lần cho em và cho anh !
anh ơi, ngày em gặp anh, thật bồi hồi xúc động như trong mộng, tim em run dại như hội kiến một thần nhân trong đền cổ tích, mặc dù anh là người trần gian, làm thầy một bộ tộc nào đấy, đùa vui với triết lý và thi ca xanh màu sự sống, em vẫn tin anh là sứ giả của lòng lành và tình yêu trong sáng, anh đã hát những bài tình ca xuyên thấu tim em, làm em mê muội trong cõi lạ, em đã ngã chết trong đạo tình vời vợi không lối về !
một sáng tinh mơ em đã đến với anh trong rừng cây trái lạ, ăn những trái ngọt rơi từ môi anh thơm mùi hiện sinh, một người nào đó đã ghi dấu thời gian bằng tấm hình em khép nép bên anh phía ngoài khung cửa hẹp, vâng, em không hoang tưởng như alissa, em đến đây để yêu và được yêu mặc dù tuổi đời em non dại như vầng trăng mười sáu, còn anh thì đạo mạo như một thầy giảng trong thánh đường, gióng lên tiếng chuông tỉnh thức hạt mầm nhan sắc nở trong em, anh đã hôn em, nụ hôn đầu đời ướt đẫm môi em, có phải anh đã nhẹ nhàng đưa em vào thế giới của xác thịt tơ thơm và thi ca hội tụ trong đôi mắt ảo huyền tinh sáng ?
rồi một chiều anh lại đến bên em, nhà vắng và những giọt nước thanh tẩy xác thân em, anh với nhẹ vào không khí và nhan sắc em bỗng tan chìm vào điện thờ tình ái, nhụy mao hoa mỉm cười trao gửi cho người tình mới, thả buồm rong ruổi cuối đại dương, chùm thơ hoan lạc tỏa kết thành năm sắc cầu vòng trên mái tóc em óng ả.

 

rồi một đêm trăng em ngóng đợi, vòng cung bãi biển đưa em vào chiếu hợp hôn với sương ngàn gió ướt và anh đã đến với hào quang hồng chảy trên môi, nụ hôn dài của bão tình bay về phía phương mai, và đây rồi, căn nhà sa thạch đã đón chúng ta vào cõi tình lạc vô cùng, ngọn đèn nhỏ từ phía cù lao soi chiếu những dòng nước lóng ánh chảy tràn từ nhánh ngọc trong suốt, xuyên tâm, xuyên thân, xuyên sâu vào cõi ta bà huyễn mộng, ta có là ta đơn độc, hay người nằm trọn trong ta, anh đã phủ phục bên em một trăm lần một ngàn lần, hai trong một với không thời mờ mịt giữa hừng đông !
nhưng em có ngờ đâu, cát bay gió hú bỗng về, lửa loạn ly đốt cháy tình thất an lành, tiếng súng cuồng bạo bay theo ngọn gió, tàn phá phố phường, treo người chết trên sương mây, đồng khô hiu quạnh không bóng người, chỉ nghe tiếng chó tru hồn trong cõi không chập chờn ma gọi !
chuyến xe vô tình nào đó đã mơ hồ đưa em về phía rừng buôn, lạc loài cô độc bao tháng năm, em vẫn nhớ anh và những bài thơ tình thơm mùi sữa chảy dài trong linh hồn và xác thân héo úa, anh ơi, dù không gian có đổi thay và thời gian có tàn phá tan nát địa cầu này, em vẫn là của anh, của anh miên trường trong hơi thở và sự sống !
sống hờ nơi cõi lạ, em những tưởng khép kín khuê phòng để ôm tròn kỷ niệm, nhưng sóng tình chợt đến, sáng tinh mơ, bên khu rừng cỏ non, một chàng trai mặt hồng mắt sáng, chận lối em đi và đưa em về sơn cốc uy nghi như cung đền olympus !
thân xác em tái xanh run rẩy vì chàng trai đã hiện nguyên hình là đế thần zeus trong thần thoại, hình hài tinh khôi như tượng thờ và hồn thần nhả khói vây kín xác thân em, em dại khờ đánh mất linh hồn tinh khiết một thời em đã giữ cho anh !
mất và được lẫn lộn trong tâm trí, em không còn đủ tỉnh táo, và em đã đến với zeus trong dục tình cháy bỏng như thời ta yêu nhau, zeus đã yêu em đến tận xương tủy, và bạo liệt như mãnh sư thời tiền sử, sinh tủy em tuôn chảy như sương hồng, liệm chết bên long thần dục tính vô biên !
nhận và cho, tình yêu là thế, zeus đã cho em quá nhiều và cũng nhận nơi em những món quà như thế, trong thoáng chốc em đã sinh cho chàng vô vàn những đứa con xinh đẹp như hoa, và chàng đã vội thành lập một vương quốc lấy tên là buôn mây, cai quản một vùng trời cao rộng mênh mông !
em được tấn phong ngôi hoàng hậu, kiêu sa và hảnh diện với hương sắc tinh tuyền, aphrodite đã đến tận cung cấm để chúc phúc em, và tung hô mỹ sắc ngà ngọc của cõi trời – người, em vô cùng hạnh phúc trên đất nước thân thương !
nhưng anh ơi, thật lạ lùng, hình ảnh anh và những bài thơ tình của anh vẫn còn nằm trong tim em và khúc tình ca vô ngôn vẫn lên tiếng, dù âm thầm, rằng zeus chính là anh đã tái sinh trong một hậu kiếp nào theo nhịp phục diễn bất tận của thế giới ?
nét tơ vương nở trên khóe mắt và zeus đã nhìn thấu tâm hồn và thể xác em, chàng vô cùng đau khổ, nhưng vẫn yêu em như sấm lửa, buôn mây rung vỡ tan tành, cát và đá chảy rữa thành hỏa thạch, trút xuống trần gian gây đổ vỡ hoang tàn cho muôn loài, em cuộn tròn lặng chết trong tiếng rên quằn quại của chúng sinh, em có ngờ đâu đế thần cũng yêu và ghen bạo tàn như thế, té ra zeus cũng có trái tim như con người !
mê mệt trong biển đau và hoan lạc, hồn em lênh đênh không bến bờ, dường như là vạn kiếp đã trôi qua, bừng mắt dậy em thấy xác thân mình dính mắc vào bãi tơ trời lóng lánh muôn ánh sao, hoàng hậu giờ đây cũng chỉ là một người đàn bà trắng tay, trắng cả linh hồn, chẳng còn gì ngoài những nét tàn phá của thời gian và dục sắc trên dung nhan rạng rỡ một thời !
zeus đã lạnh lùng ra đi và mang theo những đứa con trưởng thành của chàng và em về một phương trời nào, chắc là về với cổ đền olympus xưa kia có nắng vàng và hương mật của các nữ thần tràn đầy đam mê và luyến ái !
em đã mất, mất tất cả, vương quốc buôn mây giờ chỉ còn là những buôn làng xơ xác, rừng cây tàn tạ cô liêu, không một bóng chim, anh ơi, tơ tưởng tình đã tàn phá đời em, trong thoáng chốc đã xô em về cõi không cùng nguyệt tận !
nhưng biết làm sao, phận nữ nhân với chút tình hư ảo, đã đẩy em vào hiểm họa của mối tình đầu linh diệu, thời gian trôi nhanh quá, bạch y tân nữ đã chuyển màu thành hắc y cô phụ !
nhớ anh và nhớ anh khôn nguôi !
có còn gì để viết nữa không ?
anh hoàng !
hôn vĩnh biệt anh
và chùm thơ tình mà anh đã gửi cho em !

 

em
vàng trâm

 

Thứ Bảy, 30/05/2015 Hoàng Thụy

TÁC PHẨM ĐĂNG CÙNG NĂM

Tiêu đề bài thơ Ngày đăng
khúc tình không 10/07/2015
hầu nhơn hành 4/07/2015
Qua đồi sương 27/06/2015
Cung đường ly biệt 25/06/2015
MA TÌNH HƯƠNG 24/06/2015
NGƯỜI TÌNH ĐIÊN 18/06/2015
NÀNG 8/05/2015