Cuối miền vô xứ
lướt trên tóc dài trong tơ
tưởng là hương mùa thiên thu
miền diệu hiền tịnh nồng da
đẫm ướt giọt ngọt mồ hôi
là xứ tiêu dao nơi vô
ngấn tích làn môi mọng đỏ
lả trong nhịp ngậm một trưa
hè sâu vùng ướt hoang vu
thắm vẫn khát nơi duyên mong
đến gần ấp vùi vạt trắng
hanh ơi huyền sâu nơi ấy
chơi vơi rung mút ngân tràn
như ảo chiêm nhẹ say bướm
trang hôn vào cõi mơ hồ
cứ chảy ngàn đêm ấm nóng
xuất nồng tình khúc bơ vơ
chỉ là vui lạ thôi mà
áo mùa tinh nữ là đây
ta về đọc lại mật thư
tìm ai cuối miền vô xứ
tưởng là vào sâu nơi ấy
nằm tươi suốt cõi đoạn trường
mầm sinh cựa mình run rẩy
nở ngàn chủng tử như sương
nhưng thôi từ biệt xuân thu
gối đầu vào tưởng đêm thâu
mắt buồn nhìn vào không tánh
dầm đêm lạnh cóng thân sầu
(SG 19/6/2018)
Thứ Ba, 19/06/2018