Kéo áo sương phụ
biển chết dâng tràn tứ phía
oan hồn bừng tỉnh
qua hai thế kỷ ngủ mê
vội vã kéo áo sương phụ
rách nát phơi da thịt vàng
về với sa mù đen
hoan lạc trong mộ đá
phủ lên ngực phù sinh nước thanh tẩy
phun vào rốn rồng xanh
lộn lèo lên hỏa sơn tránh nước
tránh gió
tránh sa mạc lấp đầy thanh giang
tránh tình
tránh sờ soạn trên miền đất thánh
vì nơi đây sương phụ đã từng rên xiết
khổ đau mềm dưới bàn tay lông lá
mị tần nhân
cái chết nằm giữa khe vô tận
ngàn đời
nhưng vẫn tân kỳ
bỡi thiên nhiên là hoa nữ mê đắm
ánh sáng phơi làn tóc rối giữa bình minh
ngày chai cứng
mắt đỏ ngầu
nhìn da thịt mà nhớ mùi hương
sương phụ
một thời chinh chiến bỏ ra đi
người hùng chết đứng giữa mặt trời
và mặt trăng giao chiến
trong đầm mặn bọt nước trắng
tha phương
tần nhân hôn con cào cào bóng lưỡng
việt thua cuộc
vụt bay đi rất xa
mùi tử khí từ khảm cung chảy xuống
ly cung buồn rời rã
vì mắc nợ vong hồn tiên tổ
mấy ngàn năm !