Em chưa qua thời
1.
ta đã qua
và em chưa qua
thời tình trong suốt
bóng trăng mơ
nơi trắng muốt
đồi non e ấp
nơi một lần
phá vỡ hạt tươi
2.
ta đã héo
và em vẫn xanh
mùa xuân rộn
và thân e ấp
vào được không
nơi em mong manh
3.
ta đã đến
và em rời xa
thời vẫn đọng
trên tóc sương
sa
kìa tơ huyền
óng ánh bóng
hoàng hôn
4.
lạnh hồn
tưởng qua khe mượt
lần hôn thổn thức
cỏ non
nước hồng chưa qua
thời vẫn đó
như tình ta
cuối ảo vẫn là
5.
là vẫn chưa cạn
tuổi xuân
rớt trên áo tưởng
cuốn vào môi
6.
môi vào môi
chan chứa âm vang
rã rời giữa cõi
hồng hoang không người
7.
nhịp phách giao
hoan lần vỡ
cung đàn rơi
tơ tóc rơi theo
8.
rơi vào sâu
rơi vào cung cấm
em ấp nụ
sen vàng năm cánh
nở vô tình
một đóa phù dung
9.
rồi một ngày
em bỏ ta
về miệt xứ
em vô tình
và ta bỗng hư vô
10.
nào diệu tương phùng
tươi sắc
bóng hình này
đem cất nơi không
11.
chưa cạn chút tình
ấm nóng
câu thơ nào
rung động
tim ta
12.
“ru hồn gọi giấc tin sương
lại đây phiêu lãng
cho vương vấn tình”