Bồi hồi bên vịnh xuân phai
cái đó cũng nũng nịu
như hơi trong em
tỏa ra trên tóc
phủ xuống hai đồi rất tươi
chỉ nửa thời
và lầm lì trôi xuống
lối xuân nguyên
có nguyên không
hay đổi màu
trong một thoáng bồi hồi
với đêm
và những tia ướt
cứ vội vã đi vào
vịnh xuân phai
em mở và khép
một lối đi chung
nhưng cuối đời
vẫn cứ đi riêng
nhẹ nghiêng xuống vịnh
nghe tiếng rên
của một thời
làm vỡ một nửa
tiếng đàn xuân
muối phụt lên
và diêm phu ngã sấp
vào lòng chiêm phi
bịn rịn một nụ hôn
ngọt tợ
đóa thu vàng
có còn không
nồng môi xưa
vàng trâm
bay mùi thánh
trên đồi diên vỹ
ướt chiều xưa
(SG 16/4/2019)
Thứ Ba, 07/05/2019