Trên con đường trôi lạc
lấy mái tóc
phủ trùm mảnh đất hôm nay
để thấy âm đang cuộn chảy
như sóng ngầm
bên này là những cọng tơ
dệt bằng hơi thở
bên kia là tòa lâu đài
ẩn chiếu một tổ khúc
rất mỏng
như môi của ai đó
đang vui vầy giữa cuộc chơi
cứ kéo dài
trên con đường trôi lạc
nhưng vẫn nghĩ răng
mình đang xuất phát
những dòng chảy
xô những tảng băng về phía
âm u
cưỡng một cái vô mập mờ
trôi nặng nề
qua tròn thế kỷ
sao là những xênh phách
phù hoa
cố ru những giấc ngủ
không bao giờ bình yên
chỉ có cỏ dại
nằm nghe côn trùng hát
một đêm rất lạnh
và một ngày rất nhạt nhòa
chỉ phỉnh đi vào đương là
để hái vài trái ước mơ
nhưng giả vô
vẫn như hạt tưởng
nở ra ngàn trái độc
đang phun khói cuối miên
lộc biếc
làm hoen ố cả một vùng
non nước phù vân
(SG 9/7/2019)
Thứ Năm, 25/07/2019