Môi hồng ảo
thật là hồng trên môi
một thời ta tưởng là
thiền nữ dakini
xả hương nước châu sa
bay lên và chìm xuống
chả cần mơ hay thật
mút môi mềm tiếng ngọc
hân về bên thư không
hương từ đó bay vòng
tân nữ thành phụ nhân
phụ nhân trôi đi mất
bỏ người tình bên hiên
chỉ là ảo thôi em
quên một lần qua đó
đêm nằm nghe tiếng gió
rớt trên da thịt tàn
cố mơ thành hoan lạc
cũng là mây khói thôi
diệu là hương không hạnh
chơi vơi tình chia phôi
kiếp nào ta qua đây
nhìn thư quán vô tình
em không còn tựa cửa
chúc người một lời kinh
cứ tìm một đời lạc
cho bùng cháy xác thân
trăm năm tình bay mất
còn ai trên đồi sương
cố quên đời là xác
thân chìm vào hư vô
còn em lời mộng mị
còn ta hồn bơ vơ
chỉ là sắc và thanh
sắc ảo thanh mong manh
mồ chiều về xanh cỏ
tan vỡ lời tri âm
lại chìm vào nơi ấy
“âm trung hữu dương căn”
thủy mao lênh láng vực
ngâm ướt cả trần gian
(9/5/2018)