Dường như là mộng mị
1.
phố cũ rách nát
một nét dao sắc
rạch mặt thiếu phụ hường
nổ
một tia lửa
trùm cháy thiên hà
và nung khô đại dương
xác người nổi
trên biển đông mặn
những con cá mập men theo
mút sạch xương da
con đom đóm
chớp sáng
xoay cầu vòng
bay lượn
quanh lâu đài cát
xây bằng bong bóng nước
và lời nguyền
của sợi tơ mong manh
vội vàng nhuộm màu vàng
và đen
trên đất liền
tiếng khóc đã dứt
môi đã khô
cổ đã khàn
như đàn chó con khát sữa
dại khờ trong đêm tối
thèm những núm vú
dậy mẩy
tràn sửa của thiếu phụ
thiếu tình
chờ trăng hoa trên cõi dục
nạm ngọc tơ vàng
óng ánh nước tình
và lửa ân ái
bủa vây quanh chiếu nằm
thiên tĩnh nhạc
địa trầm xà cừ
nhân động dục
khai nở muôn ngàn nhân loại
mang mầm libido
2.
đêm khát trăng
thiếu phụ trần trụi
trên nệm nhung
xả libido
trong vũng rốn óng ánh
nước tình lưu ly
chảy theo đôi chân dài
từ uyên vực qua thiên vực
xác con bướm rớt
trên đồi luân hồi
ngập tràn đam mê
em nằm trên võng hồng
mùa đông
ngàn men xả
rịn ướt tinh khô theo năm tháng
kéo không gian khép chặt
đức lý bay về phía thất sơn
hôn không gian hồng
và hít thời gian xám
rữa nát
trên ngực tròn thiếu phụ
chảy trôi ra biển
những ký tự thiếu máu
nằm cong queo
trên trang giấy học trò
mơ những cô gái ăn sương
hút nhụy hương thừa
trên cao nguyên lá úa
bỗng một đêm
non tình chợt đến
với em non tơ
mười bốn trăng sữa
nõn nà mao khôn
phơ phất nhịp hương tình
cuồng xả âm trong
trinh chảy tròn
theo dòng bến tắm ngựa hoang sơ
mệt lả xác thân
bay bỗng linh hồn
em dạn dày
níu kéo
chiêm bao huyền
ướt mèm khôn nguyên
3.
quay cuồng trên thao trường
con bò cạp cắn vào ngực
ba vết máu đen
mũi ba làng an nhìn đồng đế
thao diễn ngàn năm
mỏi lòng không nghỉ
em đợi chờ
trong âm phòng khách sạn
biển hương ướp tóc hương
lõa thể quay tròn
theo dục thức lâng lâng
thời gian biến tấu thiếu phụ
khúc chopin dồn dập
tỏa ra phía dạ cầu xóm bóng
phủ phục dưới chân tháp bà
nằm ngủ bên đầm sương
ngu ngơ như con chuồn chuồn
xa bạn
vội bay về hải học viện
chờ thư
4.
mình mẩy ướt
như đang tắm với cổ mỹ nhân
từ thuận nghĩa
bay về phố pasteur
chôn chặt cô phòng
em mơ màng chờ
nụ hôn hờ
trên mái tóc điểm sương
xa lắc từ bao năm trước
bỗng giựt mình thức giấc
giữa khuya
và cơn lốc
thật ngu ngơ
thật vô tình
tàn phá điện đài màu xanh
xây vội bên dòng côn giang
một thuở
có ích gì đâu
nụ hoa đầu đã úa
dung nhan đã rách
chắt gì trong đời
con mèo cái không khát khao
đi tìm càn nguyên tóc trắng !
5.
có những chiều
qua kẻ mơ lởn vởn kiều hương
dòng tóc chảy
rung rinh theo hơi nước
móc khóa tìm da thịt tái
rồng lộn uốn cong tê dại
bay chập chờn
trên tuyết vờn mao âm vàng
và nhảy ra khỏi xác thân trơ
vật vã bên gối hờ nhan sắc
nọc chuột chũi phun từ miệng dữ
của đức lý và giáo nghĩa
hằn khô trên cát
bay vào mộ địa chữ nghĩa
trống trơn
6.
dạo phố đêm
chai sạn đôi bàn tay
ngỡ ngàng nhan sắc vụt bay
những lời vui ngập ngừng
vì tình cũ đã chở trên vai
nên con rắn lục cắn vào khôn cấm
chảy ra sữa và thơ màu xám
suốt đêm chạy theo em
lung lay áo tơ ngâm ánh sáng
của ngọn đèn đơn độc
không biết yêu
chỉ biết dục
và nuốt
xác phàm nhanh như khói
dưới hố thu đậm đặc
dục cảnh chạy ngông cuồng
như đàn bò động dục !
7.
trên sân khấu avant – garde
một con rận biến thành gã khổng lồ
nắm xác con người văn minh
đập nát sọ
não bay tung tóe
mày dám tư duy sao
tư duy đã có sẵn
trong kinh điển
trong bàn tay
mày hãy nằm xuống
nhai hết những hạt muối trắng
và dâm dục với mặt trăng đen
đẻ ra rừng cây khô biết đi
biết vẽ
biết viết kịch
biết viết tiểu thuyết phản tiểu thuyết
biết ra tuyên ngôn
thời hậu hiện đại
như con chim ưng
vươn móng vuốt khắp trời tây
xé toạt những chiếc áo đầm hở
trình diễn lõa lồ trên giá vẽ
con bò tót
ngựa
người phụ nữ
bị nghiền nát
trên phố thị geurnica tan hoang
những trang nhựt trình cắt xén
hai bàn tay chới với đưa lên
mong nhận được một chúc thư
của chim bồ câu trắng
bay về một triêu dương
picasso chân bước như nhân sư
hiên ngang đi vào viện bảo tàng
8.
trong chiêm bao lại mộng mị
mộng mị chồng lên mộng mị
như nếp gấp
trong những bản trường ca
của người hành khất
đi rao giảng kinh điển thánh hiền
của muôn năm trước
cho người muôn năm sau
hãy cho xin một chút lửa
đốt cháy phương trời viễn mơ
của nhan hồi
của huệ thi
của trang tử
trong tiền kiếp
hiện kiếp và lai kiếp
9.
dừng lại ở xóm gà eo óc gáy
nơi qui tụ lòng nhơn và nghĩa khí
với dăm ba bằng hữu năm xưa
lên độc sơn
hý luận về văn thuật thi thuật
và ảo thuật
sau đó
ra dòng thanh giang tắm mát
lên đền chiêm nương hóng gió
nghêu ngao hát
rồi về
như thầy tăng điểm năm xưa
rung rinh râu trắng
bên đồng cỏ non
10.
thanh hiện với
bài hành ca
của một khách hào hoa
một thời ung dung thanh lịch
vớt áo tình mỏng mảnh như sương
cho môi hôn
và mỹ dục
chìm vào ký ức
tài hoa đi với tình hoa
trôi bay về phía văn khoa
kiều giang với tay vào nhan sắc
lộng lẫy màu tình
và biển khát ái ân
rong chơi
ở chỗ không có đâu
chỉ có người tình
chỉ có thơ văn
phất phơ
bên cõi lạc !
11.
tiếng còi tàu kéo dài
đánh cắp những giấc mơ
giữa khuya
mộng mị và chữ nghĩa
vỡ tan thành bụi
bay vù lên
cõi thời không vời vợi !