Hồng một thuở vừa quen
một vết trắng trên môi hoa
hồng một thuở vừa quen
lan xuống nơi ấy
và chảy vàng
một cõi nhớ nhung
phớt nhẹ vùng
huyền diệu hương
trầm nhịp
và rơi sâu vào cõi
vô vi
vô vi ủy mị
chờ ai
hai cánh mỏng như lá
chở hơi ẩm mùa xuân
lá thu không tím
hạt tình không qua
chỉ mơn man
giữa vùng như huyễn
nghe xao xuyến
một thời vừa biết
đã vội xa
chiều đứng bên này
sóng dâng bên kia
nghe tục lụy
chảy mùi bể dâu
lại thức nửa khuya
kìa tia chớp lạ
làm hai thân xác
cuộn vào hư vô
em sâu ta cạn
mảnh tơ hồng vừa phiêu lãng
về cuối miền
ký ức ngủ quên
(SG 5/7/2019)
Thứ Tư, 25/09/2019