Ngày về sao vẫn mù tăm
phù hư theo vân rời trạm
phiến nước hân hoan tìm y
chim ca ẩn vào không hạnh
ru em về cõi xa mờ
huệ lâm ngọt ngào biển cạn
trái thơm rơi bãi u huyền
lệ chảy tràn mi sầu muộn
một thời nhớ nhớ quên quên
sơn anh giang em lộng lẫy
tay chơi một nốt nhạc hồng
kì phùng du hí tầm hoan
nở ra một đóa vô thường
là say hương mùi thiên lí
là mê nụ tình xa xỉ
hạnh dung từa tựa cung phi
làn môi vùi nát xuân thì
hào sảng lời ngon chiêu dụ
ai ngờ tình sử bơ vơ
tiềm thức hướng vào nhị thức
hướng ra vạn đại trống trơ
vừa hiển hiện vừa ẩn tàng
phương hồng phai mờ sợi nhỏ
đêm thương trở lại một lần
ngàn sau có nhớ ngàn xưa
tuyết ngập vùng đời cũng úa
lầm kinh chép mãi cũng chưa
biến dẫn biên lề như ảo
lần theo diệu tính hư vô
phồn lương từng giọt đầy vơi
tình ân gắn kết không rời
rồng về biên khu xa khuất
bao giờ biển cạn tàn rơi
uy nghiêm kinh chìm phố cổ
trên sóng tràng giang lãng quên
ngày đi muôn trùng dâu bể
ngày về sao vẫn mù tăm
(SG 26/11/2021)