Cứ chích để mà tan
những giọt insulin
bò rất nhanh
từ tay qua bụng
cứ ở đó
mà không đi
cho những vết trầm
và những mặt người
siêu thực
rất picasso
giờ cứ đi
và thịt da cứ khô
nơi ngày xưa
cũng lạc đạo
phong trần
này là trâm
này là hoàng
hạnh diệu một lần biết
và những đêm
lăn trôi như ảo
qua bọt trắng
và tơ tưởng
ngọt như thỏi kẹo
của người tình
đã từng vứt ra trên sàn
chăn chiếu đam mê
giờ đã nhả
vào hố sâu
lặng lẽ nằm bên lề
tịch mịch
như thiền nhân
ve vuốt những dòng kinh
cô đơn
lại mà xem
ta đã teo
còn em vẫn rỉ rả nước
một thiên nhiên lạ
ùa về
và một thân xác
rất phôi pha
cứ chích để mà tan
(SG 14/4/2019)
Thứ Năm, 27/06/2019