Khúc ngọ thiên tơi tả dưới thu
cứ tẩm mãi mùi của muối
nước bạc
và bóng con chim lạc
bay về cuối hoàng hôn
rất nâu
nằm gối đầu trên cát
đùa vui với những con còng
màu đỏ
đào bới chiếc hố vô hình
ẩn hiện một vàng trâm
một hoàng cúc
lung linh như chiêm nương
đang cởi áo
nằm chết
bên tháp hoang
một chiều thu
rất tía
ta đã lạc vào một cõi
xưa là lối hạnh
nay là ngõ diệu mong manh
như tơ khói
quấn vào hồn ta
lưới bào ảnh
vây quanh một kiếp
cứ vậy đi
vì em là ánh sáng
của một thời nông nổi
đến rồi quên
lời như vó câu
xuyên qua rừng phi lao
vi vu những đêm trăng
không ngủ
chờ diệu an về
hát lại khúc diêm phu
khúc quên khúc mù
khúc vong thân
khúc ngọ thiên
tơi tả dưới thu
(SG 8/4/2019)
Thứ Tư, 19/06/2019