Rung động nửa giấc chiêm bao
từ trên chảy xuống
một trái gì
thơm như đóa
hồng nở trên một vùng
rất nồng
chỉ có trong tiềm thức
bỗng hiện giữa một đêm
hồng như gấm hoa
huyền một mảnh
nơi cõi vẫn thường đến
và bịn rịn lúc ra đi
đi có xa không
hay vòng quanh giữa vùng khói
rất thực cuối khuya
ngậm một cơn hoan lạc
vừa ngủ quên
đã rã rời
một góc chơi vơi
như ngọc
hân hoan đợi khúc từ ly
bên thềm trưa
chờ một nụ
rất ướt như ảo
không có trên môi
nhưng lại có
nơi không thể đến
vì mưa mùa nào
cũng chỉ xôn xao
quanh cấm cung ẩn mật
em thiền
ta tịnh
cội hoa cũng lên tiếng
vô tình làm rung động
nửa giấc chiêm bao
chỉ có quên
và muôn đời vẫn thế
như giọt mù
về thi nại
dậy sóng phù du
(SG 16/6/2019)
Thứ Hai, 17/06/2019