Bài tình vu vơ
muôn trùng ngày tháng em về
ta uống cúc hoa chảy vào cơn
mộng mị đêm tiếng em còn hát
bài tình vu vơ rớt trên môi
là em sao bài triết văn vỡ vụn
như lời không trả lại cho trăng
chiều hè chảy rộn trong khe tắm
âm thầm nút vỡ hạt mơ thôi
hạt mơ len nhẹ vào cõi đau
chờ qua bến ấy ta có nhau
em vẫn thắm và ta tóc bạc
gặp nhau hơi thở đã phai màu
sáu cõi bỏ ta bên lề
đứng nhìn mây trôi lê thê
và em đã đi vào tận
cõi quên cõi nhớ một thời
trời đầy nhan sắc em trở lại
đam mê ngày cũ ta vẫn say
thơ bay lung lơ tình vội quá
hạt mầm tinh tủy rơi đâu đây
đêm cô tịch gọi tiếng về
em vẫn nhẹ như hạt sương rơi
nhan cũ nằm phơi trong mộ sách
ca bài bướm trắng theo trang đi
cứ bay đến rồi lại bay xa
cõi mặn ướp linh hồn lỡ nhịp
luân hồi trôi mãi không dừng lại
jang tố giang đầu về đêm nay