Cõi tình không
chạy mãi vẫn quanh quẩn dưới đồi
kìa là nơi ngậm sương rất mỏng
trắng như mộng viễn du trên tòa
non búp nhú mùa xuân rất trong
là bổ bất túc miền đất lạ
mát và thơm hương nội chiều đông
mắt ghi vội tơ tình mới quá
hồng trên da nguyệt lạc phiêu bồng
mau lên em kết nụ bao mùa
mây mật ướp chảy sợi tơ hoa
hai thân non ra vào rất vội
tủy xương nào rung động âm thoa
rồi nằm lả trên võng trần gian
không mòn hao sao nụ thâm vàng
nhịp trầm luân trăm năm đọng giọt
tuổi chệch dòng phiêu lãng tình buông
như xác khô bảy mươi trở dậy
lần bước đi theo bóng vỡ nhòa
đời bạc nước vẫn trôi như thế
nụ hồng nào trở lại vườn xưa
là mơ thôi gối trên tình ảo
chập chờn đêm teo héo tầng sâu
cũng tại nơi giang đầu bỏ lại
chỉ mình ta đơn độc bốn mùa
chắc là vậy cuối đời vẫn vậy
thân rã rời trôi nhẹ vào cung
tim vẫn khát lãng vào nơi ấy
cõi tình không non nước cũng không
(SG 15/12/2017)