Chay có hồn nhiên
tiếng kêu thất thanh
của gái hồng hoang
nằm kề nam việt
bao năm vẫn nhớ
bây giờ bỗng quên
lên non xuống biển
chặt cây thổi cát
dời núi lấp sông
vùng xanh thành trắng
trời không mênh mông
tay gậy nách bị
thong dong vào đây
diễn ngâm thơ gãy
líu lo ca say
kìa em hồng ngát
bát tiên úp mộng
quá hải thì là
một thoáng lưu tồn
một lần hôn vội
vô vi ta bà
nước gầy non méo
xuân tàn hoa héo
tim người hóa đá
nói lời chiêm bao
bạc tóc nhìn nhau
một thu một xuân
xuân nở thu tàn
thu ảo xuân thực
giao hòa trùng phục
xuân hồi thu sinh
cởi áo ra riêng
lặng lẽ vào thiền
xóa tan vết có
vỡ bùng vết chay
chay có hồn nhiên
(SG 28/2/2021)
Thứ Sáu, 30/04/2021