Trời thu bách diệp
viễn cảnh tan thời vận xa bay
tia chớp lóe phù ảo lên ngôi
thân vong du phiêu mùa tận diệt
khói tỏa mù trời thu mưa ngâu
cứ biến đi làn môi huyền ảo
cứ tan đi cuộc sống trầm luân
triết năng sập quán đời xiêu vẹo
kìa rồng con lộn mãi trên ngàn
nhịp lả ru trời thu bách diệp
phủ người dang dở xác đong đưa
khi xuống khi lên cuồng mê dại
thân này như một ánh tà huy
có phải là hoa hay là hương
không ngờ lá thắm xua mây hồng
cũng khờ khạo tìm đôi môi mọng
vào trong nhau cho vấn vương lòng
nếu khát đi tìm vân vi sợi
lần hôn ngã ngớn mùi phù vân
tinh đẩu nhớ xưa dòng suối biếc
nhiệt đới buồn buông xả tình trong
trên lưng gai mọc lời phương thảo
gặm nhắm làn tơ thật diệu kì
một cuộc chia li sao biết trước
mùi đam mê ray rức ngày đi
bỗng nở bỗng phai mùi tỉnh giác
phút cuồng từ hải vội sang sông
tiền đường nước cuốn hồn phiêu lạc
kiều nương thoát kiếp trở về không
“hữu dư bất túc” là như thế
tử sinh sinh tử cứ về đi
nợ duyên duyên nợ vừa qua bến
ta bà ảo hóa như chiêm bao
từng nhịp bồng bềnh quên nẻo đó
chờ sương chờ gió đắm phương mai
chưa gặp hoàng fi chiều phiên thát
đêm sầu cô lẻ giữa trần ai
(SG 10/9/2021)