Vùng em cứ sáng
tĩnh đêm rơi ánh sáng
chảy vào vùng em
sâu và huyền
như thời mới đến
cứ bùng lên
để đốt những sợi tơ
loăn xoăn không theo một trật tự
nơi hai vùng trên
và một vùng bí nhiệm
rất thực đêm
em cởi bỏ những mảnh áo
thời hai mươi
định trao cho một người
nhưng rồi không trao
cho ai
vì anh là tàn thu
em là dòng xanh lơ lửng
lửng lơ phùng ngộ trong hư
em nguyệt phơi rằm
trên khảm xà cừ
trắng từ thời ta chưa là gì
và em chưa biết mộng mơ
mộng nhập mộng
có êm không
hay xao động
một vùng non nước
nở phù hoa
một đóa lênh đênh
chênh vênh giữa xuân
ta vẫn ngắm
và em vẫn tươi
như bóng
không bao giờ
không biết là sao
em chẳng nói
thơ vô tình rơi ướt
thiên nhiên
(SG 20/2/2019)
Thứ Bảy, 23/02/2019